Chào mừng các bạn đến với cổng thông tin điện tử Huyện Phước Sơn!
Sắc Xuân (Thơ Lê Lam Giang)
Người đăng: Quản trị .Ngày đăng: 25/01/2011 .Lượt xem: 2863 lượt.

SẮC XUÂN

 

Đi trong se lạnh chiều đông

Đã nghe phảng phất men nồng hương xuân

Âm vang điệu lý xa gần

Nước non ngàn dặm nhành xuân nảy chồi

Nghe trong sâu thẳm cuộc đời

Đầy vơi gian khó một thời đi qua

Đất cằn giờ đã đơm hoa

Tự do hạnh phúc mọi nhà yên vui

Mầm xuân nở những nụ cười

Muôn hoa khoe sắc đất trời vào xuân.

                        Xuân 2011

              Lê Lam Giang

 

 

GỬI MẸ MIỀN TRUNG

 

Xin gửi về miền trung vời vợi

Nỗi niềm đứa con xa đau đáu ngóng trông

Manh áo, gói mì chạnh lòng ai mong đợi

Lũ tràn về đồng trắng nước mênh mông

 

Đêm đêm nghe mưa gió bão bùng

Nghệ An, Quảng Bình … ngập tràn nước lũ

Cả nước cảm thông sẻ chia gian khổ

Khúc tâm tình con gửi mẹ miền trung.

                                26/10/2010

                           Lê Lam Giang

 

 

Trở lại thăm mình

             (Nhân đọc lại tập thơ “Chốn quê”)

 

Bồng bềnh mấy áng mây trôi.

Nắng chiều nghiêng tím nửa đồi hoa sim.

Ngỡ ngàng vút một ánh chim.

Bâng khuâng xao xuyến, ai tìm nhớ ai.

Lướt qua ngày rộng tháng dài.

Chông chênh lối bước không phai nhạt tình.

Chốn quê về lại thăm mình.

Cỏ may vương cả tâm tình vào thơ.

                              Tháng 8 năm 2010

                             Lê Lam Giang

 

NHỰA SỐNG

 

Thương cây Trứng cá thẫn thờ

Mọc trên khung cửa vật vờ tháng năm

Chắt chiu tần tảo âm thầm

Đã sinh ra mấy nụ mầm xinh tươi.

Thương cây Trứng cá – người ơi

Đơm hoa kết trái từ nơi khô cằn

Dâng đời quả mọng, lá xanh

Hương thơm dịu ngọt mát lành trang thơ.

                                     19/8/2010

                                         Lê Lam Giang

 

 

 

NHỚ MẸ !

 

Mẹ đi ngày ấy lâu rồi.

Bao nhiêu thương nhớ bồi hồi trong tim.

Tuổi thơ bảy nổi, ba chìm.

Mẹ ơi, nhớ mẹ biết tìm nơi đâu.

Nhớ thời bữa cháo, bữa rau.

Dầm mưa dãi nắng, ruộng sâu đồng ngoài.

Mẹ đi mấy chục năm dài.

Cháu con khôn lớn, gái trai trưởng thành.

Khi con hiểu biết ngọn ngành.

Mẹ không còn nữa, thôi đành mẹ ơi.

Tóc con nay điểm sương rồi.

Vẫn không quên được bao lời mẹ răn.

                  Năm 2007

          Lê Lam Giang

[Trở về]
Các tin mới hơn:
Tùy bút: CÓ LÀ CỎ TRANH...?
Cô ơi ! Em cảm ơn cô nhiều lắm
Người thầy giáo ấy
Cô giáo hiền phố núi
Tặng cô giáo vùng cao
Thơ và nhạc Huỳnh Đức Trung
Mùa xuân của ba nhà thơ tên Xuân
Biết rồi - khổ lắm - nói mãi
DANH NHÂN TUỔI TỴ XỨ QUẢNG
THI ĐẤU CỜ NGƯỜI – NÉT ĐẸP NGÀY XUÂN
    
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10