Chào mừng các bạn đến với cổng thông tin điện tử Huyện Phước Sơn!
Thơ trào phúng : Loanh quanh chữ “Vàng”
Người đăng: Quản trị .Ngày đăng: 07/01/2011 .Lượt xem: 3281 lượt.
Thật vậy, từ những trận sốt rét rừng, vàng da vàng mắt do muỗi Anophen gây ra, là một nỗi ám ảnh khó phai mờ trong lòng người dân địa phương, hoặc kể từ khi bắt đầu có phong trào đào đãi Vàng sa khoáng thủ công trên dòng suối ĐăKSa; thì những câu chuyện có liên quan đến Vàng, cũng phát triển liên tục đến hôm nay.

Trong năm Canh Dần, giới báo chí cũng đã tốn khá nhiều công sức và giấy mực viết về đề tài này; đúng có, sai có; chưa đến hồi ngã ngủ. Riêng tác giả “Colchicin” thì cảm nhận hiện tượng và bản chất vấn đề theo tư duy trừu tượng và mang tính chất văn hóa nghệ thuật. Có niềm vui xen lẫn những nỗi buồn; có tích cực song hành cùng tiêu cực. Bởi vậy, trong phạm vi tiểu phẩm này, tác giả không luận bàn về lĩnh vực quản lý; mà dùng nghệ thuật “ghép chữ, gieo vần, đề thơ” theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật và Thất ngôn tứ tuyệt” quanh chữ “Vàng”; để cùng chia sẻ những tâm sự vu vơ, phục vụ giải trí lúc nhàn rỗi. Có chổ nào chưa chuẩn hoặc còn sai sót, mong quí vị cao nhân lượng thứ.

 

 Vịnh chữ  “Vàng”

Đồng âm khác nghĩa quanh chữ “Vàng”. 

Trợ từ dẫn giải mối tương quan. 

“vàng da”,“vàng mắt” mầm tai họa.

“Vàng thỏi”,“Vàng son” mới huy hoàng.

May nhờ, rủi chịu do số phận.

Mạnh được, yếu thua khá rõ ràng.

Xuân về ngẫu hứng cho vui vậy.

Chớ trách vần thơ thiếu vững vàng.

 

Vàng da

Ai mang căn bệnh sốt rét rừng.

Vàng da mỏi mệt lá lách sưng.

Ban ngày run rẩy thèm phơi nắng.

Đêm đến trùm chăn vẫn lạnh lùng.

Qui nin chích mãi bầm da thịt.

Can xi một ống ấm tràn lưng.

Nhớ lại chuyện xưa đầy cảm xúc.

Nhìn đời sung túc đáng vui mừng.

 

Vàng mắt

Lỡ mà nhiễm phải siêu vi “bê”.

Vàng mắt lo âu thật não nề.

Kiêng khem ăn uống dừng Bia Rượu.

Cuộc sống đâu còn thú đam mê.

               

 Vàng thỏi

Mọi người thường bảo quí như Vàng.

Là kim loại hiếm làm nữ trang.

 

Nếu đem mua bán thành hàng hóa.

Trúng mánh thì sẽ được giàu sang.

                  

                                     

                     

Vàng son

Ngồi cao ngất ngưỡng bước công danh.  

Vàng son bổng lộc nhất quan anh.

Đàn em nịnh bợ thường lếu láo.

Rất ít người ngay nói chân thành.

                  

 Vàng, Bạc

Không may đoản mệnh phải qui tiên.

Vàng, Bạc tiễn đưa đến cửu tuyền.

Xót thương gia quyến buồn rơi lệ.

Bạn hữu lần hồi cũng biến thiên.

 

 Vàng Sao

Khen tặng công lao khác bình thường.

Vàng sao lấp lánh kỷ niệm chương.

Khá nhiều danh hiệu mang không xuể.

Đành xếp chung quanh bốn bức tường. 

                      

                                                                 Khâm Đức, ngày 07/01/2011 

                                                             “Colchicin”   

[Trở về]
Các tin mới hơn:
Tùy bút: CÓ LÀ CỎ TRANH...?
Cô ơi ! Em cảm ơn cô nhiều lắm
Người thầy giáo ấy
Cô giáo hiền phố núi
Tặng cô giáo vùng cao
Thơ và nhạc Huỳnh Đức Trung
Mùa xuân của ba nhà thơ tên Xuân
Biết rồi - khổ lắm - nói mãi
DANH NHÂN TUỔI TỴ XỨ QUẢNG
THI ĐẤU CỜ NGƯỜI – NÉT ĐẸP NGÀY XUÂN
    
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10